Nguyễn Ngọc Long Blackmoon – Founder Truyền thông Trăng Đen
 
Sau khi đọc bài “Không nên địa phương hóa Đài truyền hình Quốc gia” của NSƯT Kim Tiến, tôi xin chia sẻ vài suy nghĩ.

Thứ nhất, cô Tiến nói không nên đưa các PTV nói giọng địa phương lên sóng Đài truyền hình Quốc gia vì mỗi tỉnh thành đều có đài truyền hình hoạt động đều đặn và hiệu quả. Nếu đã như vậy, Đài truyền hình Quốc gia cuối cùng tồn tại để làm gì? Và phục vụ ai? Cô nói Việt Nam có 54 dân tộc anh em với đa dạng bản sắc văn hoá vùng miền, vậy thì một đài mang tiếng “quốc gia” rõ ràng phải phục vụ cho cả 54 dân tộc anh em, chứ không lẽ Đài quốc gia thành… Đài Hà Nội chỉ phục vụ người Hà Nội?

Thứ hai, cô nói từ lâu nay chúng ta luôn lấy tiếng Thủ đô làm chuẩn. Thủ đô tức là Hà Nội. Thế nhưng ngày xưa, Thủ đô là ở Huế, vậy giọng Huế khi đó được coi là chuẩn, còn bây giờ thì trở nên… lệch chuẩn hay sao?

Trong thực tế, bây giờ Hà Nội đã mở rộng rất nhiều, cả Hà Đông, Hà Tây cũng là Hà Nội. Mà chất giọng của người Hà Đông, Hà Tây thì tôi tin chắc không giống như người “Hà Nội cũ” (khi thủ đô chưa mở rộng).

Vậy thế nào mới là “chuẩn giọng Hà Nội”? Hay chúng ta lại phải đưa ra khái niệm mới, là “giọng Hà Nội trên phố cổ?” Mà thực ra, với nền kinh tế đa dạng và một nền kinh tế hội nhập như bây giờ, thì người Hải Phòng, Đà Nẵng, Sài Gòn cũng có thể có nhà phố cổ và có hộ khẩu Hà Nội, trở thành “người Hà Nội” về mặt giấy tờ, nhân thân. Vậy định nghĩa “người Hà Nội” thế nào cho phải?

Thứ ba, cô nói một số PTV đang “nói giọng bắc” chứ không phải “giọng Hà Nội” nhưng như thế nào là giọng Hà Nội thì chưa thấy có ai đưa ra được khái niệm. Vì giọng nói, vốn được tạo ra từ các rung động âm thanh. Xét về mặt “kỹ thuật”, khi viết ra các chương trình nhận dạng điều khiển bằng giọng nói, hay là nhập liệu bằng giọng nói, hoặc biến chữ viết thành giọng nói (giọng máy)… người kỹ sư phải làm việc dựa trên sơ đồ sóng âm, tức là một dải các tần số khác nhau.

Để hai âm thanh “giống hệt” nhau thì sóng âm, tần số cũng phải “giống hệt” nhau. Nhưng chúng ta là người, chứ không phải máy móc hay robot, cho nên cùng một chữ “a”, thì 10 lần nói sẽ ra 10 tần số khác nhau chứ làm sao giống như ly như lau được? Vậy nên, tôi tin rằng với bất cứ người nào đó được mang ra để coi là “giọng chuẩn” thì chính bản thân người đó cũng “lệch chuẩn” trong mỗi lần nói chuyện. Nữa là mang cả một “thủ đô người” ra làm chuẩn!
BTV Hoài Anh nói giọng Miền Nam trên Đài truyền hình quốc gia. Ảnh VTV
Thế nào là “chuẩn”? Trên “chuẩn” là gì?
Là một người quê gốc Nam Định, lớn lên ở Hải Phòng, có thời gian dài làm việc ở Hà Nội và bây giờ có hộ khẩu Sài Gòn, tôi hiểu rất rõ cái khái niệm “nói chuẩn” nó bị… lệch chuẩn đến thế nào. Bởi vì những chữ thật chuẩn của tỉnh thành này, không phải là những chữ chuẩn của tỉnh thành khác, nên nhiều khi nói chuyện với nhau như đánh đố.

Ví dụ nếu vào quán cafe, khi tôi kêu “sữa” thì người ta mang “dừa”. Cái “sai” này lặp đi lặp lại ở hầu như mọi quán mà tôi ghé, tới mức về sau tôi phải nói “cho xin một ly sữa nhưng đừng bỏ cà phê” thì họ sẽ nghe ra chữ “đừng bỏ cà phê” và tự suy ra được tôi muốn kêu sữa chứ không phải kêu dừa. Hoặc khi ra chợ, cứ 10 lần tôi nói muốn mua sả thì tới 9 lần họ sẽ lấy cho tôi… giá!

Đấy mới chỉ là nói tới sự khác biệt trong “âm điệu” Nam và Bắc. Chứ đề cập cả tới 64 tỉnh thành, thì tôi nghĩ việc người ở nơi này thấy “khó hiểu” khi nghe người nơi khác nói sẽ còn nhiều nữa.

Thứ tư, khi thống nhất với nhau rằng vì giọng nói quá đặc thù như vậy thì “kiểu gì” cũng xảy ra tình trạng người nơi này nói, người nơi khác có thể nghe sai một vài từ, chúng ta cùng phải giải bài toán đi tìm một cách thức nào đó mà “số đông” có thể nghe hiểu được. Phương án của cô Tiến là “chọn tiếng phổ thông nhất”, tôi hiểu là chọn âm điệu nào có nhiều người nói nhất.

Theo số liệu của Tổng cục thống kê năm 2014, thì dân số của Hà Nội chỉ đứng thứ 2 tại Việt Nam, sau Tp HCM. Tất nhiên là đến bây giờ, số liệu này có thể không đúng nữa. Và trong các năm tới, thì số liệu càng biến động. Thế nên, chọn giọng chuẩn theo tiêu chí có nhiều người “cùng nói giống nhau” tôi thấy cũng không thuyết phục và cái “chuẩn” này sẽ lại “nhẩy múa” theo từng giai đoạn. Chưa kể, ngay cả khi giọng “chuẩn Hà Nội” có thể phục vụ số đông “người Hà Nội” nhất, thì cũng chẳng thấm tháp gì so với tổng số người “chưa chuẩn” của 63 tỉnh thành còn lại.

Với những suy nghĩ như vậy, bản thân tôi cho rằng việc sử dụng một PTV địa phương trên sóng truyền hình quốc gia là không có vấn đề gì ghê gớm. Thực tế, sự tranh cãi chỉ xảy ra khi VTV sử dụng một PTV giọng Huế, vốn là giọng cũng tương đối “dễ nghe” với nhiều người. Thế nên, số lượng người ủng hộ và số lượng người phản đối gần như ngang nhau. Vì họ chỉ tập trung nhiều vào vấn đề văn hoá và truyền thống, vốn là khái niệm rất khó nói đúng sai.

Nhưng tôi tự hỏi sẽ thế nào, nếu VTV sử dụng một PTV giọng Quảng Bình hay Quảng Trị, vốn là một giọng nói mà cả người “phía nam” và “phía bắc” đều cảm thấy khó nghe rõ nếu không quen? Tôi nghĩ, chắc có tới 99% các “ý kiến” sẽ ném đá VTV không thương tiếc, chỉ vì họ thấy PTV ấy “nói gì nghe chẳng được”, mặc cho những người ở Quảng Bình, Quảng Trị và những tỉnh thành quanh đó nghe lại thấy dễ dàng, thân thuộc, đáng yêu?

Bản thân tôi lần đầu tiên nghe giọng Huế cũng chỉ nắm được khoảng 70 – 80% nội dung nhưng vẫn thấy giọng Huế sao mà thân thương, truyền cảm thế?

Tôi ngưỡng mộ cô Tôn Nữ Thị Ninh và đặc biệt thích chất giọng “chuẩn Huế” của cô (là chuẩn theo cách mà tôi định nghĩa). Tôi thấy nó cứ quyền quý và cao sang làm sao ấy! Hay như, tôi tưởng tượng đến giây phút thiêng liêng mà Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập ở Quảng trường Ba Đình và được phát thanh toàn quốc. Tôi nghĩ, thời khắc Bác Hồ đưa ra câu hỏi “Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?” thì đâu có ai quan tâm gì đến giọng nào là giọng chuẩn?

Thời gian gần đây, tôi thấy VTV (hình như VTV 2 thì phải) có bản tin thời sự mà kèm theo hình ảnh PTV “phiên dịch” ra cả ngôn ngữ tay dành cho người khiếm thính. Tôi thấy đó là một việc làm rất nhân bản, rất văn minh và điều đó khiến tôi cảm động. Tôi không biết có đài địa phương nào làm như vậy hay không, nhưng VTV đã thể hiện rõ trách nhiệm của một đài quốc gia, một đài truyền hình của tất cả mọi người, có trách nhiệm với tất cả mọi người, bao gồm cả những người khuyết tật.

Quan tâm đến lợi ích mà nhà đài có thể mang tới cho mọi đối tượng người dân, đấy mới là cái chuẩn cần có, vượt trên mọi quy chuẩn giọng nói vùng miền, sắc tộc.

(Nguyễn Ngọc Long Blackmoon – Founder Truyền thông Trăng Đen – Học từ nguyên lý, Hiểu từ gốc rễ)

Đài truyền hình quốc gia chỉ của 'người Hà Nội'?

Nguyễn Ngọc Long Blackmoon – Founder Truyền thông Trăng Đen
 
Sau khi đọc bài “Không nên địa phương hóa Đài truyền hình Quốc gia” của NSƯT Kim Tiến, tôi xin chia sẻ vài suy nghĩ.

Thứ nhất, cô Tiến nói không nên đưa các PTV nói giọng địa phương lên sóng Đài truyền hình Quốc gia vì mỗi tỉnh thành đều có đài truyền hình hoạt động đều đặn và hiệu quả. Nếu đã như vậy, Đài truyền hình Quốc gia cuối cùng tồn tại để làm gì? Và phục vụ ai? Cô nói Việt Nam có 54 dân tộc anh em với đa dạng bản sắc văn hoá vùng miền, vậy thì một đài mang tiếng “quốc gia” rõ ràng phải phục vụ cho cả 54 dân tộc anh em, chứ không lẽ Đài quốc gia thành… Đài Hà Nội chỉ phục vụ người Hà Nội?

Thứ hai, cô nói từ lâu nay chúng ta luôn lấy tiếng Thủ đô làm chuẩn. Thủ đô tức là Hà Nội. Thế nhưng ngày xưa, Thủ đô là ở Huế, vậy giọng Huế khi đó được coi là chuẩn, còn bây giờ thì trở nên… lệch chuẩn hay sao?

Trong thực tế, bây giờ Hà Nội đã mở rộng rất nhiều, cả Hà Đông, Hà Tây cũng là Hà Nội. Mà chất giọng của người Hà Đông, Hà Tây thì tôi tin chắc không giống như người “Hà Nội cũ” (khi thủ đô chưa mở rộng).

Vậy thế nào mới là “chuẩn giọng Hà Nội”? Hay chúng ta lại phải đưa ra khái niệm mới, là “giọng Hà Nội trên phố cổ?” Mà thực ra, với nền kinh tế đa dạng và một nền kinh tế hội nhập như bây giờ, thì người Hải Phòng, Đà Nẵng, Sài Gòn cũng có thể có nhà phố cổ và có hộ khẩu Hà Nội, trở thành “người Hà Nội” về mặt giấy tờ, nhân thân. Vậy định nghĩa “người Hà Nội” thế nào cho phải?

Thứ ba, cô nói một số PTV đang “nói giọng bắc” chứ không phải “giọng Hà Nội” nhưng như thế nào là giọng Hà Nội thì chưa thấy có ai đưa ra được khái niệm. Vì giọng nói, vốn được tạo ra từ các rung động âm thanh. Xét về mặt “kỹ thuật”, khi viết ra các chương trình nhận dạng điều khiển bằng giọng nói, hay là nhập liệu bằng giọng nói, hoặc biến chữ viết thành giọng nói (giọng máy)… người kỹ sư phải làm việc dựa trên sơ đồ sóng âm, tức là một dải các tần số khác nhau.

Để hai âm thanh “giống hệt” nhau thì sóng âm, tần số cũng phải “giống hệt” nhau. Nhưng chúng ta là người, chứ không phải máy móc hay robot, cho nên cùng một chữ “a”, thì 10 lần nói sẽ ra 10 tần số khác nhau chứ làm sao giống như ly như lau được? Vậy nên, tôi tin rằng với bất cứ người nào đó được mang ra để coi là “giọng chuẩn” thì chính bản thân người đó cũng “lệch chuẩn” trong mỗi lần nói chuyện. Nữa là mang cả một “thủ đô người” ra làm chuẩn!
BTV Hoài Anh nói giọng Miền Nam trên Đài truyền hình quốc gia. Ảnh VTV
Thế nào là “chuẩn”? Trên “chuẩn” là gì?
Là một người quê gốc Nam Định, lớn lên ở Hải Phòng, có thời gian dài làm việc ở Hà Nội và bây giờ có hộ khẩu Sài Gòn, tôi hiểu rất rõ cái khái niệm “nói chuẩn” nó bị… lệch chuẩn đến thế nào. Bởi vì những chữ thật chuẩn của tỉnh thành này, không phải là những chữ chuẩn của tỉnh thành khác, nên nhiều khi nói chuyện với nhau như đánh đố.

Ví dụ nếu vào quán cafe, khi tôi kêu “sữa” thì người ta mang “dừa”. Cái “sai” này lặp đi lặp lại ở hầu như mọi quán mà tôi ghé, tới mức về sau tôi phải nói “cho xin một ly sữa nhưng đừng bỏ cà phê” thì họ sẽ nghe ra chữ “đừng bỏ cà phê” và tự suy ra được tôi muốn kêu sữa chứ không phải kêu dừa. Hoặc khi ra chợ, cứ 10 lần tôi nói muốn mua sả thì tới 9 lần họ sẽ lấy cho tôi… giá!

Đấy mới chỉ là nói tới sự khác biệt trong “âm điệu” Nam và Bắc. Chứ đề cập cả tới 64 tỉnh thành, thì tôi nghĩ việc người ở nơi này thấy “khó hiểu” khi nghe người nơi khác nói sẽ còn nhiều nữa.

Thứ tư, khi thống nhất với nhau rằng vì giọng nói quá đặc thù như vậy thì “kiểu gì” cũng xảy ra tình trạng người nơi này nói, người nơi khác có thể nghe sai một vài từ, chúng ta cùng phải giải bài toán đi tìm một cách thức nào đó mà “số đông” có thể nghe hiểu được. Phương án của cô Tiến là “chọn tiếng phổ thông nhất”, tôi hiểu là chọn âm điệu nào có nhiều người nói nhất.

Theo số liệu của Tổng cục thống kê năm 2014, thì dân số của Hà Nội chỉ đứng thứ 2 tại Việt Nam, sau Tp HCM. Tất nhiên là đến bây giờ, số liệu này có thể không đúng nữa. Và trong các năm tới, thì số liệu càng biến động. Thế nên, chọn giọng chuẩn theo tiêu chí có nhiều người “cùng nói giống nhau” tôi thấy cũng không thuyết phục và cái “chuẩn” này sẽ lại “nhẩy múa” theo từng giai đoạn. Chưa kể, ngay cả khi giọng “chuẩn Hà Nội” có thể phục vụ số đông “người Hà Nội” nhất, thì cũng chẳng thấm tháp gì so với tổng số người “chưa chuẩn” của 63 tỉnh thành còn lại.

Với những suy nghĩ như vậy, bản thân tôi cho rằng việc sử dụng một PTV địa phương trên sóng truyền hình quốc gia là không có vấn đề gì ghê gớm. Thực tế, sự tranh cãi chỉ xảy ra khi VTV sử dụng một PTV giọng Huế, vốn là giọng cũng tương đối “dễ nghe” với nhiều người. Thế nên, số lượng người ủng hộ và số lượng người phản đối gần như ngang nhau. Vì họ chỉ tập trung nhiều vào vấn đề văn hoá và truyền thống, vốn là khái niệm rất khó nói đúng sai.

Nhưng tôi tự hỏi sẽ thế nào, nếu VTV sử dụng một PTV giọng Quảng Bình hay Quảng Trị, vốn là một giọng nói mà cả người “phía nam” và “phía bắc” đều cảm thấy khó nghe rõ nếu không quen? Tôi nghĩ, chắc có tới 99% các “ý kiến” sẽ ném đá VTV không thương tiếc, chỉ vì họ thấy PTV ấy “nói gì nghe chẳng được”, mặc cho những người ở Quảng Bình, Quảng Trị và những tỉnh thành quanh đó nghe lại thấy dễ dàng, thân thuộc, đáng yêu?

Bản thân tôi lần đầu tiên nghe giọng Huế cũng chỉ nắm được khoảng 70 – 80% nội dung nhưng vẫn thấy giọng Huế sao mà thân thương, truyền cảm thế?

Tôi ngưỡng mộ cô Tôn Nữ Thị Ninh và đặc biệt thích chất giọng “chuẩn Huế” của cô (là chuẩn theo cách mà tôi định nghĩa). Tôi thấy nó cứ quyền quý và cao sang làm sao ấy! Hay như, tôi tưởng tượng đến giây phút thiêng liêng mà Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập ở Quảng trường Ba Đình và được phát thanh toàn quốc. Tôi nghĩ, thời khắc Bác Hồ đưa ra câu hỏi “Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?” thì đâu có ai quan tâm gì đến giọng nào là giọng chuẩn?

Thời gian gần đây, tôi thấy VTV (hình như VTV 2 thì phải) có bản tin thời sự mà kèm theo hình ảnh PTV “phiên dịch” ra cả ngôn ngữ tay dành cho người khiếm thính. Tôi thấy đó là một việc làm rất nhân bản, rất văn minh và điều đó khiến tôi cảm động. Tôi không biết có đài địa phương nào làm như vậy hay không, nhưng VTV đã thể hiện rõ trách nhiệm của một đài quốc gia, một đài truyền hình của tất cả mọi người, có trách nhiệm với tất cả mọi người, bao gồm cả những người khuyết tật.

Quan tâm đến lợi ích mà nhà đài có thể mang tới cho mọi đối tượng người dân, đấy mới là cái chuẩn cần có, vượt trên mọi quy chuẩn giọng nói vùng miền, sắc tộc.

(Nguyễn Ngọc Long Blackmoon – Founder Truyền thông Trăng Đen – Học từ nguyên lý, Hiểu từ gốc rễ)
Đọc thêm..
Cư dân mạng đã không khỏi nghẹn ngào, xúc động trước những dòng tâm sự da diết của An Nguy viết cho Toàn shinoda. Đây là bức thư mà An Nguy đã viết để chia sẻ nỗi đau mà cô đã phải trả qua kể từ sau ngày Toàn Shinoda qua đời.

Dưới đây là nội dung đầy đủ bức thư An nguy gửi tới Toàn shinoda được chia sẻ trên mạng xã hội khiến cư dân mạng xúc động, nghẹn ngào:

"Anh này,

Những ngày qua em đã rất giận anh, em đã nghĩ sẽ giận anh cả đời này, sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng em giận mãi, im lặng mãi, mà chẳng thấy anh dỗ. Nên em lại quay về làm bạn nữ "hèn" của anh, bạn nữ lúc nào cũng sợ anh giận, sợ anh không thương em nữa.

Những ngày qua, ở bên đây, nghe về anh mà em chẳng tin. Ngàn lần em cũng chẳng thể tin có chuyện gì xảy ra với anh được. Nửa vòng Trái Đất, em như kẻ mất chân mất tay, không gọi cho anh được, không chạy đến nhà anh được, em ngồi với cái máy tính, nực cười không anh? Em chỉ biết trút giận lên tất cả những người báo tin cho em, em gào lên với họ chừng nào gặp mới tin. Và rồi họ gặp anh, còn em vẫn ngồi đây, đọc từng dòng chữ trên màn hình. Lần đầu tiên em cảm thấy bất lực đến thế, anh cứ tuột dần khỏi tay em một cách mơ hồ. Em không khóc, em không hiểu mình là loại động vật máu lạnh nào, em chỉ biết em không thể khóc. Em chỉ biết câm lặng thôi.

Những ngày qua, em đã từng là một kẻ hèn nhát. Em đã từng không muốn quay về Việt Nam. Em sợ, sợ phải khóc, sợ người ta thương hại. Anh biết em mà, em cũng không bao giờ muốn ai thương hại. Và trên hết, em sợ phải đối diện với sự thật, sợ phải nhìn thấy anh nằm đó. Em sợ em gọi và không bao giờ nghe thấy câu trả lời "Anh đây" nữa. Em vẫn đang tự nhủ với mình, đây chỉ là một giấc mơ, chỉ là giấc mơ này quá dài, và quá thật. Và trở về cũng có nghĩa là tỉnh giấc, cơn ác mộng trở thành hiện thực.

Những ngày qua, em đã có những suy nghĩ ác độc. Em đã từng nói em sẽ bảo vệ anh trước bất kì kẻ nào làm tổn thương anh, lợi dụng anh, động vào em thì được nhưng động vào anh em sẽ không để yên. Anh vẫn cười, kệ đi, rồi có ngày chúng nó sẽ hiểu ra thôi. Không anh à, chúng nó không hiểu đâu, cả khi anh đi rồi, chúng nó vẫn quyết không chịu hiểu đâu. Em không kệ được. Em đã muốn giết chết những kẻ đã thêu dệt về anh, muốn tự tay giết hết chúng nó, không phải bằng súng, vậy nhẹ nhàng quá, mà bằng dao, không chỉ một nhát, mà hàng chục hàng trăm, đến khi không ra hình người nữa. Em đã nói rồi "chỉ cần có anh ở bên, em không sợ bố con thằng nào hết."

Những ngày qua, em sống trong giận dữ. Em giận ông trời, giận anh, giận mình, giận tất cả mọi người xung quanh. Giận ông trời sao đem anh đi mất. Giận anh sao bỏ mọi người ở lại. Giận mình sao không giữ được anh. Người ta viết về anh, em giận, anh làm sao mà phải viết, cứ như anh sẽ không quay lại. Người ta không viết nữa, em giận, được mấy hôm mà đã dám quên anh. Một sự tức giận đến vô lý. Lúc nào em cũng chỉ muốn đập, muốn phá, sự tức giận ấy đè nặng lên em như có kẻ đang nắm lấy trái tim em và bóp nghiến lấy nó. Nhưng em không làm gì được cả, em vẫn sống một cuộc sống bình thường, vẫn ăn vẫn ngủ vẫn cười vẫn nói. Chỉ có trái tim là như muốn vỡ tung.

Những đêm ngồi dưới đường nhìn lên ban công phòng anh, em vẫn gọi anh và chờ có tiếng với xuống "Đợi anh một tí" nhưng em đợi mãi mà chẳng có ai xuất hiện. Em đã nghĩ rằng chỉ cần anh cho em biết phải đợi bao lâu thôi, em sẽ đợi. Nhưng rồi em nhận ra cái bao lâu ấy là không bao giờ nữa. Em lại tiếp tục để mất đi những thứ tốt đẹp nhất xảy đến với mình, chỉ có điều lần này là mất đi mãi mãi.

Em không phải là người tin vào kiếp sau, nhưng nếu kiếp sau có thật, anh và em chắc chắn sẽ gặp lại, anh sẽ tiếp tục làm một người bạn, người anh của em, của Thành, của Lâm Việt Anh và của Việt - người anh lúc nào cũng lặng lẽ quan tâm và giúp đỡ bọn em, người anh mà bọn em cả đời sẽ không quên được, sẽ vui vẻ và cả đau đớn khi nhắc đến anh.

Còn bây giờ em sẽ không ích kỉ, sẽ để anh đi, sẽ không đòi anh ở lại đây nữa, để anh được thanh thản, để anh không còn vướng bận điều gì. Đừng lo cho em, vì em yếu đuối khi muốn nhưng sẽ mạnh mẽ khi cần."

VneNews (sưu tầm)

Nội dung bức thư cuối cùng An Nguy viết cho Toàn Shinoda

Cư dân mạng đã không khỏi nghẹn ngào, xúc động trước những dòng tâm sự da diết của An Nguy viết cho Toàn shinoda. Đây là bức thư mà An Nguy đã viết để chia sẻ nỗi đau mà cô đã phải trả qua kể từ sau ngày Toàn Shinoda qua đời.

Dưới đây là nội dung đầy đủ bức thư An nguy gửi tới Toàn shinoda được chia sẻ trên mạng xã hội khiến cư dân mạng xúc động, nghẹn ngào:

"Anh này,

Những ngày qua em đã rất giận anh, em đã nghĩ sẽ giận anh cả đời này, sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng em giận mãi, im lặng mãi, mà chẳng thấy anh dỗ. Nên em lại quay về làm bạn nữ "hèn" của anh, bạn nữ lúc nào cũng sợ anh giận, sợ anh không thương em nữa.

Những ngày qua, ở bên đây, nghe về anh mà em chẳng tin. Ngàn lần em cũng chẳng thể tin có chuyện gì xảy ra với anh được. Nửa vòng Trái Đất, em như kẻ mất chân mất tay, không gọi cho anh được, không chạy đến nhà anh được, em ngồi với cái máy tính, nực cười không anh? Em chỉ biết trút giận lên tất cả những người báo tin cho em, em gào lên với họ chừng nào gặp mới tin. Và rồi họ gặp anh, còn em vẫn ngồi đây, đọc từng dòng chữ trên màn hình. Lần đầu tiên em cảm thấy bất lực đến thế, anh cứ tuột dần khỏi tay em một cách mơ hồ. Em không khóc, em không hiểu mình là loại động vật máu lạnh nào, em chỉ biết em không thể khóc. Em chỉ biết câm lặng thôi.

Những ngày qua, em đã từng là một kẻ hèn nhát. Em đã từng không muốn quay về Việt Nam. Em sợ, sợ phải khóc, sợ người ta thương hại. Anh biết em mà, em cũng không bao giờ muốn ai thương hại. Và trên hết, em sợ phải đối diện với sự thật, sợ phải nhìn thấy anh nằm đó. Em sợ em gọi và không bao giờ nghe thấy câu trả lời "Anh đây" nữa. Em vẫn đang tự nhủ với mình, đây chỉ là một giấc mơ, chỉ là giấc mơ này quá dài, và quá thật. Và trở về cũng có nghĩa là tỉnh giấc, cơn ác mộng trở thành hiện thực.

Những ngày qua, em đã có những suy nghĩ ác độc. Em đã từng nói em sẽ bảo vệ anh trước bất kì kẻ nào làm tổn thương anh, lợi dụng anh, động vào em thì được nhưng động vào anh em sẽ không để yên. Anh vẫn cười, kệ đi, rồi có ngày chúng nó sẽ hiểu ra thôi. Không anh à, chúng nó không hiểu đâu, cả khi anh đi rồi, chúng nó vẫn quyết không chịu hiểu đâu. Em không kệ được. Em đã muốn giết chết những kẻ đã thêu dệt về anh, muốn tự tay giết hết chúng nó, không phải bằng súng, vậy nhẹ nhàng quá, mà bằng dao, không chỉ một nhát, mà hàng chục hàng trăm, đến khi không ra hình người nữa. Em đã nói rồi "chỉ cần có anh ở bên, em không sợ bố con thằng nào hết."

Những ngày qua, em sống trong giận dữ. Em giận ông trời, giận anh, giận mình, giận tất cả mọi người xung quanh. Giận ông trời sao đem anh đi mất. Giận anh sao bỏ mọi người ở lại. Giận mình sao không giữ được anh. Người ta viết về anh, em giận, anh làm sao mà phải viết, cứ như anh sẽ không quay lại. Người ta không viết nữa, em giận, được mấy hôm mà đã dám quên anh. Một sự tức giận đến vô lý. Lúc nào em cũng chỉ muốn đập, muốn phá, sự tức giận ấy đè nặng lên em như có kẻ đang nắm lấy trái tim em và bóp nghiến lấy nó. Nhưng em không làm gì được cả, em vẫn sống một cuộc sống bình thường, vẫn ăn vẫn ngủ vẫn cười vẫn nói. Chỉ có trái tim là như muốn vỡ tung.

Những đêm ngồi dưới đường nhìn lên ban công phòng anh, em vẫn gọi anh và chờ có tiếng với xuống "Đợi anh một tí" nhưng em đợi mãi mà chẳng có ai xuất hiện. Em đã nghĩ rằng chỉ cần anh cho em biết phải đợi bao lâu thôi, em sẽ đợi. Nhưng rồi em nhận ra cái bao lâu ấy là không bao giờ nữa. Em lại tiếp tục để mất đi những thứ tốt đẹp nhất xảy đến với mình, chỉ có điều lần này là mất đi mãi mãi.

Em không phải là người tin vào kiếp sau, nhưng nếu kiếp sau có thật, anh và em chắc chắn sẽ gặp lại, anh sẽ tiếp tục làm một người bạn, người anh của em, của Thành, của Lâm Việt Anh và của Việt - người anh lúc nào cũng lặng lẽ quan tâm và giúp đỡ bọn em, người anh mà bọn em cả đời sẽ không quên được, sẽ vui vẻ và cả đau đớn khi nhắc đến anh.

Còn bây giờ em sẽ không ích kỉ, sẽ để anh đi, sẽ không đòi anh ở lại đây nữa, để anh được thanh thản, để anh không còn vướng bận điều gì. Đừng lo cho em, vì em yếu đuối khi muốn nhưng sẽ mạnh mẽ khi cần."

VneNews (sưu tầm)
Đọc thêm..
Những kẻ làm cha làm mẹ lại đang tâm hành hạ, dùng xích đánh đập hay trói con như tù nhân khiến dư luận không khỏi bàng hoàng, lên án.

“Trẻ em như búp trên cành” - bất cứ đứa trẻ nào cũng cần được yêu thương, chăm sóc, nó cũng là nỗi lòng thổn thức của biết bao đứa trẻ không cha mẹ, bươn chải kiếm sống từng ngày... Nhưng, chứng kiến cảnh những bậc làm cha làm mẹ lại đang tâm đánh đập, hành hạ, xích con như tù nhân khiến nhiều người không khỏi quặn thắt lòng.

Người cha dùng dây xích đánh con, cứa tay con đến chảy máu

Người dân thôn 4, xã Thăng Hưng, huyện Chư Prông (Gia Lai) nhiều năm nay chứng kiến cảnh Nguyễn Kim Hoàng (36 tuổi) thường xuyên đánh đập vợ con. Vụ mới đây nhất, ngày 19/6/2014, Hoàng dùng dây xích vụt thẳng vào đầu người con trai tên Nhật (13 tuổi), khi cháu đang ngồi chơi trước nhà, khiến cháu phải nhập viện cấp cứu….

Chị Ng.Th. H. Ng. (35 tuổi, vợ cũ của Hoàng) vì không chịu được tính vũ phu của chồng đã xin ly hôn, chuyển về xã Bình Giáo (huyện Chư Prông) sinh sống, nhằm chạy trốn 'bản án' đòn roi của Hoàng.

"Có lần giữa khuya đang ngủ, Hoàng về kéo ba mẹ con ra đánh, khiến tôi phải dắt 2 đứa nhỏ chạy trốn, mò mẫm trong đêm, đứa con trai rơi xuống hố phân sau nhà. Có lần, Hoàng bắt 2 đứa con quỳ xuống gặm lốp xe máy. Khi Nhật tròn 3 tuổi, trong một lần nhậu say về, Hoàng vác dao đuổi đánh 3 mẹ con và chém trúng vào đầu cháu Nhật" - chị Ng. nhớ lại.

Một lần khác, không biết vì bực tức chuyện gì, nhậu về, Hoàng dọa đổ xăng thiêu chết vợ. Nói là làm, Hoàng vào nhà lấy một chai nước đổ lên người chị Ng. nhưng may sao, do quá say, Hoàng lấy nhầm phải chai… nước mắm.

Do không chịu nổi tính vũ phu, nát rượu của Hoàng, năm 2012, chị Ng. làm đơn gửi tòa án xin ly hôn. Từ sau khi ly hôn, cháu Nhật về ở với Hoàng. Đó cũng là những chuỗi ngày Nhật phải hứng chịu những trận đòn roi vô cớ của người cha.
Nạn nhân bị người cha mất nhân tính bạo hành
Có lần, không biết vì bực tức chuyện gì, Hoàng lấy dao cứa vào tay Nhật chảy máu. Có hôm đi uống rượu về say, Hoàng tìm lên nhà chị Ng. bắt 2 con về nhà mình, sau đó bắt hai đứa nhỏ ngồi cả đêm bóp chân cho gã; mệt quá các cháu gục ngủ quên thì bị Hoàng đánh, đạp…khiến các cháu phải thức cả đêm bóp chân, không dám ngủ.

Nỗi ám ảnh lên đến đỉnh điểm, vào ngày 19/6/2014, cháu Nhật đang ngồi chơi với bà nội trước nhà thì Hoàng nhậu say khướt về, không nói không rằng, gã xách cổ áo Nhật kéo ra trước nhà tra tấn.

Người cha vũ phu vớ lấy dây xích quất thẳng vào đầu Nhật, chảy máu. Chưa dừng lại, gã lấy con dao định chặt tay cháu Nhật, nhưng bà nội xông vào can ngăn….

Bị mẹ can ngăn, Hoàng nổi cơn thịnh nộ, tiếp tục lấy thêm mấy sợi dây xích nữa trói cháu Nhật lại, kéo ra dùng khóa xích vào trụ điện trước nhà rồi lấy gậy, dây nịt đánh tàn nhẫn.

Đối tượng Nguyễn Kim Hoàng
Bức xúc, căm phẫn trước hành vi vô nhân tính của Hoàng, một số hàng xóm chạy sang can ngăn cũng bị Hoàng dùng gậy đánh vào đầu, dùng dao rượt chém khiến họ bỏ chạy tán loạn…. Không cản được Hoàng, người dân đã báo công an xã đến can thiệp, cháu Nhật sau đó được cởi xích đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai, điều trị vết thương trong tình trạng chấn thương nặng….

Cha mẹ ruột xích con vào cửa, đánh đập dã man

Ngày 1/6/2012, nhiều người dân thôn Đắc Nhơn đã bức xúc báo cáo với chính quyền địa phương về vụ việc ông Tuấn lôi con trai là Thiên (SN 1999) ra giữa sân, rồi dùng tay đánh vào bụng, tay và chân của cháu Thiên. Sau đó, ông Tuấn còn xích chân Thiên ở trước hiên nhà bằng dây xích dài khoảng 3m.

Sau khi nhận tin báo, lực lượng công an xã và các đoàn thể đã kịp thời có mặt yêu cầu vợ chồng ông Châu Văn Tuấn và bà Tô Thị Hồng Vân là bố mẹ đẻ cháu Thiên mở khóa để đưa cháu đến cơ sở y tế kiểm tra sức khỏe.

Nhưng vợ chồng ông Tuấn, Vân không chấp hành và chống đối, buộc cơ quan chức năng phải khống chế đưa về cơ quan công an, lúc đó bà Vân mới chịu mở khóa cho cháu Thiên. Tại cơ sở y tế, bước đầu bác sĩ xác định cháu bị gãy xương vai phải, trật khủy tay phải.
Cháu Thiên tại cơ quan công an
Cháu Thiên cho hay, mỗi lần nhậu say, bố lại lôi em ra đánh đập, dùng cây đánh vào đầu; ngay cả cái áo em mặc trên người cũng bị xé rách. Đây cũng là lần thứ 3 bố ruột Thiên đánh gãy tay em.

Bố đánh đập dã man con gái ruột 10 tuổi

Cô bé đáng thương có mẹ đang cải tạo ở trại giam, bố ruột thường xuyên dùng xích, roi sắt, dây điện, thanh gỗ… đánh đập khiến người em chi chít vết bầm.

Nạn nhân của vụ bạo hành là bé gái Đặng Diễm Quỳnh, sinh năm 2002, trú ở xóm Viên 1, xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm, Hà Nội.

Sự việc được phát hiện vào sáng ngày 12/5/2012, khi cháu Quỳnh được người cô ruột là Nghiêm Thị Anh đưa đến viện E khám, điều trị trong tình trạng trên người có nhiều vết thương sưng tấy, bầm tím do bị đánh đập.

Phát hiện có dấu hiệu bạo hành, các bác sĩ đã báo lên Công an đồn 19, xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm. Ngay sau đó lực lượng Công an đã bắt tạm giữ đối tượng Đặng Quốc Hùng (SN 1974) là cha đẻ của cháu Quỳnh, chính người cha này đã có hành vi bạo hành, đánh đập dã man bé Quỳnh.

Theo một số người dân sống quanh nhà cháu Quỳnh, hơn một năm nay, anh Hùng thường xuyên dùng xích, roi sắt, dây điện, thanh gỗ… bạo hành, đánh đập dã man đối với đứa con gái ruột, khiến toàn thân cháu bé 10 tuổi nhằng nhịt những vết sẹo bầm tím, thương tật.

Những vụ cha mẹ đẻ nhẫn tâm dùng xích đánh đập, tra tấn con như thời trung cổ khiến dư luận không khỏi xót xa và lên án. Thiết nghĩ, các cơ quan chức năng cần phải xử lý thật nghiêm, không thể dung thứ cho những kẻ “ác quỷ” đội lốt đấng phụ mẫu, khi họ không những không chăm sóc, che chở được cho con cái, mà còn khiến các bé có một cuộc sống đau đớn trong đòn roi.
Nguồn: Xahoi.com.vn/Công lý

Phẫn nộ đấng phụ mẫu dùng xích tra tấn con như thời trung cổ

Những kẻ làm cha làm mẹ lại đang tâm hành hạ, dùng xích đánh đập hay trói con như tù nhân khiến dư luận không khỏi bàng hoàng, lên án.

“Trẻ em như búp trên cành” - bất cứ đứa trẻ nào cũng cần được yêu thương, chăm sóc, nó cũng là nỗi lòng thổn thức của biết bao đứa trẻ không cha mẹ, bươn chải kiếm sống từng ngày... Nhưng, chứng kiến cảnh những bậc làm cha làm mẹ lại đang tâm đánh đập, hành hạ, xích con như tù nhân khiến nhiều người không khỏi quặn thắt lòng.

Người cha dùng dây xích đánh con, cứa tay con đến chảy máu

Người dân thôn 4, xã Thăng Hưng, huyện Chư Prông (Gia Lai) nhiều năm nay chứng kiến cảnh Nguyễn Kim Hoàng (36 tuổi) thường xuyên đánh đập vợ con. Vụ mới đây nhất, ngày 19/6/2014, Hoàng dùng dây xích vụt thẳng vào đầu người con trai tên Nhật (13 tuổi), khi cháu đang ngồi chơi trước nhà, khiến cháu phải nhập viện cấp cứu….

Chị Ng.Th. H. Ng. (35 tuổi, vợ cũ của Hoàng) vì không chịu được tính vũ phu của chồng đã xin ly hôn, chuyển về xã Bình Giáo (huyện Chư Prông) sinh sống, nhằm chạy trốn 'bản án' đòn roi của Hoàng.

"Có lần giữa khuya đang ngủ, Hoàng về kéo ba mẹ con ra đánh, khiến tôi phải dắt 2 đứa nhỏ chạy trốn, mò mẫm trong đêm, đứa con trai rơi xuống hố phân sau nhà. Có lần, Hoàng bắt 2 đứa con quỳ xuống gặm lốp xe máy. Khi Nhật tròn 3 tuổi, trong một lần nhậu say về, Hoàng vác dao đuổi đánh 3 mẹ con và chém trúng vào đầu cháu Nhật" - chị Ng. nhớ lại.

Một lần khác, không biết vì bực tức chuyện gì, nhậu về, Hoàng dọa đổ xăng thiêu chết vợ. Nói là làm, Hoàng vào nhà lấy một chai nước đổ lên người chị Ng. nhưng may sao, do quá say, Hoàng lấy nhầm phải chai… nước mắm.

Do không chịu nổi tính vũ phu, nát rượu của Hoàng, năm 2012, chị Ng. làm đơn gửi tòa án xin ly hôn. Từ sau khi ly hôn, cháu Nhật về ở với Hoàng. Đó cũng là những chuỗi ngày Nhật phải hứng chịu những trận đòn roi vô cớ của người cha.
Nạn nhân bị người cha mất nhân tính bạo hành
Có lần, không biết vì bực tức chuyện gì, Hoàng lấy dao cứa vào tay Nhật chảy máu. Có hôm đi uống rượu về say, Hoàng tìm lên nhà chị Ng. bắt 2 con về nhà mình, sau đó bắt hai đứa nhỏ ngồi cả đêm bóp chân cho gã; mệt quá các cháu gục ngủ quên thì bị Hoàng đánh, đạp…khiến các cháu phải thức cả đêm bóp chân, không dám ngủ.

Nỗi ám ảnh lên đến đỉnh điểm, vào ngày 19/6/2014, cháu Nhật đang ngồi chơi với bà nội trước nhà thì Hoàng nhậu say khướt về, không nói không rằng, gã xách cổ áo Nhật kéo ra trước nhà tra tấn.

Người cha vũ phu vớ lấy dây xích quất thẳng vào đầu Nhật, chảy máu. Chưa dừng lại, gã lấy con dao định chặt tay cháu Nhật, nhưng bà nội xông vào can ngăn….

Bị mẹ can ngăn, Hoàng nổi cơn thịnh nộ, tiếp tục lấy thêm mấy sợi dây xích nữa trói cháu Nhật lại, kéo ra dùng khóa xích vào trụ điện trước nhà rồi lấy gậy, dây nịt đánh tàn nhẫn.

Đối tượng Nguyễn Kim Hoàng
Bức xúc, căm phẫn trước hành vi vô nhân tính của Hoàng, một số hàng xóm chạy sang can ngăn cũng bị Hoàng dùng gậy đánh vào đầu, dùng dao rượt chém khiến họ bỏ chạy tán loạn…. Không cản được Hoàng, người dân đã báo công an xã đến can thiệp, cháu Nhật sau đó được cởi xích đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai, điều trị vết thương trong tình trạng chấn thương nặng….

Cha mẹ ruột xích con vào cửa, đánh đập dã man

Ngày 1/6/2012, nhiều người dân thôn Đắc Nhơn đã bức xúc báo cáo với chính quyền địa phương về vụ việc ông Tuấn lôi con trai là Thiên (SN 1999) ra giữa sân, rồi dùng tay đánh vào bụng, tay và chân của cháu Thiên. Sau đó, ông Tuấn còn xích chân Thiên ở trước hiên nhà bằng dây xích dài khoảng 3m.

Sau khi nhận tin báo, lực lượng công an xã và các đoàn thể đã kịp thời có mặt yêu cầu vợ chồng ông Châu Văn Tuấn và bà Tô Thị Hồng Vân là bố mẹ đẻ cháu Thiên mở khóa để đưa cháu đến cơ sở y tế kiểm tra sức khỏe.

Nhưng vợ chồng ông Tuấn, Vân không chấp hành và chống đối, buộc cơ quan chức năng phải khống chế đưa về cơ quan công an, lúc đó bà Vân mới chịu mở khóa cho cháu Thiên. Tại cơ sở y tế, bước đầu bác sĩ xác định cháu bị gãy xương vai phải, trật khủy tay phải.
Cháu Thiên tại cơ quan công an
Cháu Thiên cho hay, mỗi lần nhậu say, bố lại lôi em ra đánh đập, dùng cây đánh vào đầu; ngay cả cái áo em mặc trên người cũng bị xé rách. Đây cũng là lần thứ 3 bố ruột Thiên đánh gãy tay em.

Bố đánh đập dã man con gái ruột 10 tuổi

Cô bé đáng thương có mẹ đang cải tạo ở trại giam, bố ruột thường xuyên dùng xích, roi sắt, dây điện, thanh gỗ… đánh đập khiến người em chi chít vết bầm.

Nạn nhân của vụ bạo hành là bé gái Đặng Diễm Quỳnh, sinh năm 2002, trú ở xóm Viên 1, xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm, Hà Nội.

Sự việc được phát hiện vào sáng ngày 12/5/2012, khi cháu Quỳnh được người cô ruột là Nghiêm Thị Anh đưa đến viện E khám, điều trị trong tình trạng trên người có nhiều vết thương sưng tấy, bầm tím do bị đánh đập.

Phát hiện có dấu hiệu bạo hành, các bác sĩ đã báo lên Công an đồn 19, xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm. Ngay sau đó lực lượng Công an đã bắt tạm giữ đối tượng Đặng Quốc Hùng (SN 1974) là cha đẻ của cháu Quỳnh, chính người cha này đã có hành vi bạo hành, đánh đập dã man bé Quỳnh.

Theo một số người dân sống quanh nhà cháu Quỳnh, hơn một năm nay, anh Hùng thường xuyên dùng xích, roi sắt, dây điện, thanh gỗ… bạo hành, đánh đập dã man đối với đứa con gái ruột, khiến toàn thân cháu bé 10 tuổi nhằng nhịt những vết sẹo bầm tím, thương tật.

Những vụ cha mẹ đẻ nhẫn tâm dùng xích đánh đập, tra tấn con như thời trung cổ khiến dư luận không khỏi xót xa và lên án. Thiết nghĩ, các cơ quan chức năng cần phải xử lý thật nghiêm, không thể dung thứ cho những kẻ “ác quỷ” đội lốt đấng phụ mẫu, khi họ không những không chăm sóc, che chở được cho con cái, mà còn khiến các bé có một cuộc sống đau đớn trong đòn roi.
Nguồn: Xahoi.com.vn/Công lý
Đọc thêm..